CAM KẾT CHẤT LƯỢNG ĐẶT LÊN HÀNG ĐẦU
👀 95049.950 lượt xem
Thực phẩm chứa phụ gia và chất bảo quản nguy hại thế nào?
Những chất phụ gia có nguồn gốc thiên nhiên thường an toàn, không gây độc hại cho con người. Ví dụ: thạch aga, dextrin, gelatin, hay các sắc tố thực vật như diệp lục tố. Nhưng với các phụ gia tổng hợp hóa học do độ tinh khiết không đảm bảo, có nhiều tạp chất độc hoặc tuy có độ tinh khiết cao nhưng khi sử dụng ở liều cao và thường xuyên có thể gây những biểu hiện bệnh lý làm thay đổi sự trao đổi chất trong cơ thể, thậm chí có khi gây ung thư, gây rối loạn gene di truyền phải được quy định nghiêm ngặt về liều lượng sử dụng hoặc cấm sử dụng.
Phẩm màu sử dụng trong công nghiệp thực phẩm: Phần lớn phẩm màu sử dụng trong công nghiệp thực phẩm là các chất hóa học tổng hợp, nó thường không gây ra ngộ độc cấp tính mà gây độc do tích lũy từ các liều rất nhỏ như màu đỏ trong mứt hoa quả đóng hộp, màu vàng chanh trong thực phẩm lỏng, mứt cam, dưa chuột muối... Khi đã ngộ độc thì rất khó có khả năng cứu chữa.
Theo trang Politifact, các loại phụ gia thực phẩm xuất hiện trên nhãn dán hoàn toàn an toàn để tiêu thụ ở một lượng nhất định, chứ không "đáng sợ" hay "nguy hiểm" như các bài đăng cảnh báo trên mạng, vốn có xu hướng làm trầm trọng hóa vấn đề để thu hút người xem.
Nếu tìm trên Google, bạn sẽ thấy trisodium phosphate thường xuất hiện trong quảng cáo sản phẩm tẩy rửa hạng nặng, dùng để xử lý tường trước khi sơn. Nhãn cảnh báo cho biết tiếp xúc trực tiếp với bột này có thể gây kích ứng mắt, da và ngộ độc nếu lượng lớn.
Tuy vậy, trisodium phosphate cũng có mặt trong ngũ cốc và nhiều thực phẩm chế biến khác như phô mai, nước ngọt hay bánh nướng.
Ở liều lượng nhỏ, Cục Quản lý thực phẩm và dược phẩm Mỹ (FDA) và Cơ quan An toàn thực phẩm châu Âu (EFSA) xác nhận chất này an toàn, giúp kiểm soát độ pH và hoạt động như chất tạo men, làm thực phẩm xốp hơn.
“Nhiều phụ gia thực phẩm có tên giống các sản phẩm công nghiệp, nhưng nồng độ mới là yếu tố quyết định”, bà Jessica Steier, chuyên gia y tế công cộng và CEO tổ chức khoa học Unbiased Science, cho biết.
Theo bà, các chất dùng trong thực phẩm được tinh chế kỹ, chỉ sử dụng ở liều rất nhỏ và có chức năng rõ ràng như điều chỉnh pH hoặc bảo quản. Nói cách khác, độc tính ở liều cao không đồng nghĩa với nguy hiểm ở liều thấp.
Cách tiếp xúc với một chất cũng quyết định mức độ an toàn. Có thứ bôi ngoài da thì không hại, nhưng lại nguy hiểm khi ăn; ngược lại có thứ ăn được nhưng không nên hít.
“Con đường tiếp xúc rất quan trọng khi xem xét độc tính”, ông Norbert Kaminski, chuyên gia độc chất học và giám đốc Trung tâm Nghiên cứu nguyên liệu an toàn thuộc Đại học bang Michigan, cho biết.
FDA quản lý chặt chẽ mức an toàn của phụ gia thực phẩm. Theo ông Kaminski, ngưỡng “an toàn” luôn thấp hơn nhiều so với mức được thử nghiệm trên động vật, nhằm bảo đảm an toàn cho con người.
Đôi khi, những người có ảnh hưởng trên mạng (KOL) còn cảnh báo về chất ô nhiễm có thể lẫn vào thực phẩm dù không hề có trong thành phần.
Dấu vết các kim loại nặng như asen, chì, cadmium hay thủy ngân vẫn có thể xuất hiện do tồn tại tự nhiên trong đất, nước và không khí, kể cả với thực phẩm hữu cơ.
“Những nguyên tố này vốn là một phần của vỏ Trái đất. Việc cố tránh chúng có thể khiến loại bỏ cả thực phẩm bổ dưỡng mà không mang lại lợi ích sức khỏe đáng kể”, bà Steier nhận định